Monday, July 29, 2013

Phẫu thuật cho cậu bé không có mặt ở Thanh Hóa

Ca phẫu thuật này do chuyên gia tách u bướu nổi tiếng thế giới McKay McKinnon và các bác sĩ bệnh viện đa khoa Vinmec dưới sự chủ trì của GS Nguyễn Thanh Liêm, chuyên gia đầu ngành về Nhi khoa, giám đốc bệnh viện, thực hiện.
Khối u quái ác
Sinh năm 1998 với gương mặt kháu khỉnh, cậu bé Lê Trung T. (trú tại khu phố 1, thị trấn Bến Sung, huyện Như Thanh, tỉnh Thanh Hóa) không ngờ có ngày lại trở thành “cậu bé không có khuôn mặt của người”.
Một khối u ác tính bất ngờ giáng xuống em, kéo rộng từ miệng đến trán. Cuộc sống bình thường của T. đã dừng lại, thay vào đó là những chuỗi ngày đau đớn, vừa phải chiến đấu với bệnh tật vừa phải chống chọi lại sự mặc cảm, tủi thân.
Khối u khổng lồ đã làm gương mặt bệnh nhân Lê Trung Tuấn biến dạng hoàn toàn.
Khối u phát triển ngày càng lớn, chiếm gần như toàn bộ gương mặt, đẩy 2 mắt về 2 phía vùng, miệng và mũi bị lệch khiến khuôn mặt biến dạng hoàn toàn.
Không chỉ “cướp mất gương mặt” của T., khối u còn chèn ép khiến một mắt của em mờ đi, một bên tai bị điếc, mọi sinh hoạt như ăn, uống, thở đều phải bằng miệng. 14 tuổi nhưng T. chỉ nặng trên 20kg, cơ thể suy kiệt.
Gia đình đã đưa em đi khám khắp trong Nam ngoài Bắc nhưng các bác sĩ đều lắc đầu vì đây là căn bệnh hiểm nghèo hiếm gặp, khả năng tử vong cao và ngoài khả năng phẫu thuật tại Việt Nam.
Qua tài trợ của các tổ chức, cá nhân trong nước và quốc tế, trường hợp của T. đã được chuyên gia u bướu hàng đầu thế giới McKay McKinnon phẫu thuật miễn phí. Bệnh viện đa khoa Quốc tế Vinmec (Hà Nội) đứng ra nhận tài trợ 70% chi phí phẫu thuật, cung cấp ekip mổ cùng bác sĩ McKay McKinnon.
Khối u sau khi được cắt bỏ có kích cỡ tương đương 1 bát tô.
Truyền 7 lít máu
9h30 ngày 23/7/2012, ca phẫu thuật được tiến hành. Đúng như tiên lượng của GS Liêm, do khối u quá lớn và thời gian mổ kéo dài tới 9 tiếng nên bệnh nhân mất rất nhiều máu.
Ca mổ đã phải truyền liên tục 7 lít máu gồm 5 lít hồng cầu và 2 lít huyết tương tươi cho Tuấn trong suốt thời gian phẫu thuật.
Thách thức lớn nhất của ca mổ là khối u ác tính đã ăn rất sâu vào hộp sọ nên việc tách u ra đòi hỏi kỹ thuật cao và phức tạp. Bác sĩ McKay McKinnon và các đồng nghiệp đã nỗ lực để tách bỏ khối u mà không làm ảnh hưởng đến cấu trúc các bộ phận khác như mắt, sọ não.
Sau 9 tiếng làm việc, các bác sĩ đã giải thoát thành công cho Lê Trung T. khỏi khối u ác tính khổng lồ. Tính mạng của em đã không còn bị đe dọa.
GS.TS Nguyễn Thanh Liêm cho biết ca mổ đã thành công tốt đẹp như mong đợi, mặc dù kíp mổ phải làm việc căng thẳng vì máu của bệnh nhân chảy liên tục và quá nhiều. Rất nhiều lần, các bác sĩ phải dừng cuộc mổ để kíp gây mê hồi sức tiến hành hồi sức vì huyết áp tụt thấp, nguy hiểm tới tính mạng bệnh nhân.
Vấn đề còn lại chỉ là phẫu thuật thẩm mỹ để tái tạo sống mũi cho em. Theo bác sĩ McKay McKinnon, cậu bé có thể sẽ được làm mũi trong ít nhất 6 tháng hoặc là 1 năm nữa, sau khi đảm bảo rằng khối u không phát triển trở lại.
Theo Vietnamnet.vn

Sunday, July 28, 2013

Tạo quảng cáo góc màn hình cho Blog/Website

Quảng cáo góc màn hình bên phải và trái cho Blog giúp khác truy cập nhìn thấy rất dễ dàng ! Viettin24h chia sẻ đến các bạn thêm 1 lựa chọn 


Ảnh minh họa:


Các bước thực hiện : 
1. Đăng nhập Blogger
2. Chọn bố cục 
3. Thêm tiện ích HTML / Javascript và dán code bên dưới vào :

Đọc thêm »

Khuyến khích đẻ?

>> Đà Nẵng: Ô nhiễm môi trường, dân cầu cứu chính quyền TP
>> Bắt quả tang nhà hàng tổ chức cho nhân viên múa sexy
>> 92% lao động nông thôn chưa được đào tạo để xuất khẩu lao động
>> Tên lửa đạn đạo: Mỹ số 1, Nga số 2, Trung Quốc... “còn xa lắm”
>> Đừng để cải cách hành chính mất lửa


Đã có một thời khắp cả nước đâu đâu "cái loa phường" cũng vang lên cái điệp khúc vừa vui vừa ngậm ngùi:

"Sồn sồn là đầy nhà, sồn sồn là như heo, cơm đâu cho chúng nó ăn, áo đâu cho chúng nó mặc..."

Với điệp khúc này, người sáng tác thông qua chương trình tuyên truyền "kế hoạch hóa gia đình" mang đến thông điệp cảnh báo thói quen "đông con, nhiều cái" của người Việt và hiện trạng cái nghèo, cái đói đang đeo đẳng, trở thành gánh nặng thường trực của mỗi gia đình, kìm hãm sự phát triển của xã hội, của đất nước. Ngày xưa, nhờ tuyên truyền quyết liệt như vậy đã đem đến những thành công nhất định, và phụ nữ Việt Nam bây chừ hầu như chỉ dám đẻ từ 1-2 con, trừ "một bộ phận không nhỏ"...

Dạo này, lại thấy báo hình, báo giấy, báo mạng thi nhau xa gần truyền tín hiệu cảnh báo về tình trạng dân số Việt Nam đang có nguy cơ già đi dẫn đến mất cân bằng xã hội, ảnh hưởng đến đời sống, thiếu lực lượng sản xuất lao động chủ đạo .., trong khi đó quỹ lương hưu đang cạn kiệt dần.

Cảnh báo là một điều quá tốt, và với mức độ báo động ngày càng tăng dần như hiện nay thì trước sau gì việc cho ra đời chính sách "khuyến khích đẻ" là những dự đoán có cơ sở, có thể trở thành hiện thực. Nhưng điều quan trọng nhất là phải đảm bảo ổn định được đời sống của người dân, "khuyến khích đẻ" phải song hành với cải thiện, nâng cao mức sống của mọi gia đình, miền núi xuống đồng bằng, thành thị tới nông thôn... Thực tế đôi khi khác xa với con số, và còn đó, nhiều bất cập, lắm khó khăn.

Quan niệm muôn đời "con cái là lộc", chưa cần xét đến tầm vĩ mô của nhà nước, mỗi gia đình - tế bào nhỏ của xã hội, mỗi cặp vợ chồng trẻ đã tự hoạch định cho mình sẽ sinh bao nhiêu "công chúa, hoàng tử" tùy thuộc vào hoàn cảnh năng lực, điều kiện khả năng tài chính của chính họ. Hơn thế, với tình trạng hiếm muộn, vô sinh ngày càng nhiều như hiện nay thì "con cái" quý hơn "vàng, kim cương" là điều dễ hiểu, không quá lời lộng ngôn chút nào. Bây chừ, lại được nhà nước quan tâm, can thiệp, điều chỉnh, quả thật là điều diễm phúc cho trăm họ, cho muôn dân xã tắc... Chính sách càng đúng đắn, hợp lý bao nhiêu thì dân tộc càng cường thịnh, tổ quốc càng phồn vinh bấy nhiêu.

Hiểu được người dân là một chuyện, giúp đỡ tạo thuận lợi cho người dân lại là một chuyện khác, thực lòng mà nói có nhiều khuyến khích mà người dân chưa thể nào vui nổi. Khuyến khích người dân chơi chứng khoán thì cổ phiếu lại đang đi tìm đáy, thông tin cập nhật niêm yết trên sàn nhiều khi mù mờ, thiếu công khai minh bạch; khuyến khích dân nghèo mua nhà thì người dân đã nghèo lấy tiền đâu mà mua, nếu có vay ngân hàng thì đến biết bao giờ mới trả được lời lẫn vốn; khuyến khích người dân đánh bắt xa bờ nhưng lại thiếu lực lượng và công cụ hổ trợ, đã thế tàu lạ, tàu nước ngoài ngang ngược quấy rối, nhũng nhiễu, đập phá, cướp bóc... tạo tâm lý bất an, lo lắng. Mở rộng một vài ví dụ nho nhỏ để đi vào câu chuyện chính, việc ra đời một chính sách là chuyện quốc gia đại sự, chuyện phải làm và thường xuyên làm của một nhà nước, một chính thể. Thế nhưng thực tế gần đây, cụ thể là 6 tháng đầu năm, có những chủ trương mà một số quan chức chính phủ cũng phải thốt lên rằng "ở trên mây, ngồi trong phòng lạnh", có những chính sách chưa kịp hoặc mới ra đời đã bị "chết yểu", bị dư luận, báo chí phản đối ca thán, phản biện là thiếu sức sống, thiếu thực tiễn. Trong khi đó, nhà nước có hẳn một ban bệ đầy đủ tri túc để "thẩm định" lại những quyết sách trước khi chúng kịp đến với truyền thông, với người dân?

Trước đây, chúng ta thực hiện tốt chính sách "kế hoạch hóa gia đình", đồng thời với việc cải tổ, sửa chữa khắc phục những sai lầm trong kinh tế chính trị khiến bộ mặt đất nước có nhiều đổi thay, đời sống nhân dân có nhiều cải thiện đáng kể, nhưng phải khách quan nhìn nhận hiện nay rằng, vấn đề quan trí, dân trí vẫn còn đó quá nhiều điều phải lo lắng, phải suy tính bàn bạc và thực tế đất nước là khó khăn, là nghèo, là lạc hậu. Xin nhắc đi nhắc lại điều đã đề cập ở trên, tuy chỉ là dự đoán, việc "khuyến khích đẻ" phải dựa trên mức sống của người dân, phải song hành cùng với sự "nâng cấp, nâng cao" điều kiện tiền lương, bảo hiểm, y tế, môi trường, việc làm, giáo dục, chăm sóc trẻ em và người già, bình quyền nam nữ, văn hóa, an ninh quốc phòng .v.v.

Dân số già dẫn đến thiếu hụt lực lượng lao động sản xuất là dấu hiệu "cấp cứu" chung của toàn thế giới, của những nước giàu có, phát triển và bây chừ... là Việt Nam, một nước đang phát triển và phấn đấu đến năm 2020 cơ bản trở thành nước công nghiệp. Mọi chỉ tiêu đều có sẵn, mọi con số dự tính chiến lược đều có thông số trên khắp báo đài, nhưng để thực hiện được điều đó không là điều không dễ, và đôi khi là không tưởng...

Chưa cần đến nhãn quan của những nhà lãnh đạo vĩ mô, những chuyên gia nghiên cứu hàng đầu, chỉ với cặp mắt quan sát của chúng ta, những người dân bình thường trực diện với cuộc sống đời thường, vẫn còn đó những ngột ngạt ưu tư... Kinh tế khó khăn, tình trạng thất nghiệp tăng và tăng nhanh trong thời gian gần đây, giá cả mọi thứ đều đắt đỏ. Ở thành phố, vào những nhà hàng, quán ăn, quán nhậu đâu đó vẫn còn thấy những trẻ em bưng ly, dọn đồ ăn, rửa chén... Sáng ra nuốt vội ly cà phê gặp cảnh người già ăn xin, bán vé số, những người lớn bế trẻ con bán kẹo singum, những đứa trẻ lang thang đánh giày, bải rác... để rồi làm giàu cho bọn "chăn dắt" lười biếng, lưu manh và hung bạo. Dòng  người qua lại trong sự bất an, ăn trộm, ăn cướp, tệ nạn xã hội tăng nhanh, manh động hơn, tàn ác hơn, chuyên nghiệp hơn .., và đáng buồn là trong thành phần này tỉ lệ trẻ dưới vị thành niên, thanh thiếu niên chiếm một vị trí không nhỏ. Khi người công chức "rên" đồng lương chết đói thì công nhân trong các xí nghiệp, nhà máy, khu chế xuất cũng khổ sở long đong với cơm rau hàng ngày, chỉ mong sao nó đảm bảo tối thiểu được "an toàn thực phẩm" để có sức khỏe cho những ngày lao động tiếp theo...

Mại dâm không còn là chuyện lạ, không còn là "bất quy tắc", nó và những biến thể của nó hiện hữu khắp trang báo hàng ngày, chưa dừng ở "thị trường" nội địa, các cô, các nàng còn xin cấp visa để xâm nhập và chiếm lĩnh những "vùng đất hứa" khác... Hôn nhân chưa hẳn là tình yêu, hôn nhân với mục đích đổi đời để rồi may rủi phó thác thân phận "dâu xứ người" bên những ông chồng Đài Loan, Hàn Quốc... Mỗi lần báo chí đăng chuyện đau lòng của những cô dâu Việt lại là một lần lòng tự tôn dân tộc cảm thấy sát muối trong tim. Những cô gái Việt Nam trong chiếc áo dài thật đẹp, nhưng nhiều lúc còn quá đỗi ngây thơ, đơn giản và dại dột.

Thành thị đã vậy, nông thôn và miền núi lại càng buồn hơn, những đứa trẻ lao động cực nhọc ở lò gạch, mỏ đá là điều thường thấy, chúng đến trường với bao nhiêu điều thiếu thốn, sách vở, áo quần, bữa cơm thiếu thịt, mái trường đơn sơ nghèo nàn rách nát, thời tiết lại mưa nắng thất thường. Người nông dân canh tác, trồng trọt, thu hoạch theo mùa, thời gian còn lại thường ra thành phố lao động, kiếm thêm thu nhập. Đất đai nông nghiệp ngày càng hạn hẹp cùng với sự ra đời ngày càng nhiều những "dự án" cao siêu của chính phủ, và từ đó đã xảy ra nhiều bất cập, những mâu thuẩn đau lòng trong mối quan hệ nhân dân và chính quyền địa phương, hình ảnh những dân oan giữ đất, mất đất từ khắp mọi nơi tìm về Hà Nội khiếu kiện đã trở nên quen thuộc trong mắt người dân Hà thành. Họ và những băng rôn, biểu ngữ, những ánh mắt uất ức thất thần khiến hình ảnh thủ đô thêm phần não nề, bức bối...

Và hình như, những trai thanh, nữ tú nông thôn hiện nay "ngại" việc đồng áng, họ số đông muốn đổi đời từ bài hát "Cô Tấm ngày nay", được và mất chưa có con số thống kê chính xác, nhưng gánh nặng về di dân cơ học và quản lý an ninh trật tự nơi đô thành là bức tranh có thể hình dung ra được.

Vấn đề xuất khẩu lao động lại gặp vấn nạn lao động "chui" và những hạn chế về kỹ năng tay nghề thực hành, ứng dụng. Trong nước, những trường đào tạo dạy nghề lại chưa nhiều, chất lượng chưa cao cộng với tâm lý thích làm thầy hơn thợ thường thấy của người dân Việt. Cái gì cũng nên chừng mực, nhiều người làm thầy quá đâm ra nền giáo dục cứ cải cách đi cải cách lại nhiều lần.

Mới vừa rồi, liên tiếp những trẻ em sơ sinh chết vì tiêm vaccine, đó chỉ là "bề nổi" của câu chuyện chăm sóc y tế cộng đồng, và cũng từ đó báo hiệu những nổi lo...

"Khuyến khích đẻ" chỉ là dự đoán riêng của người viết, và việc "khuyến khích hay kế hoạch" thuộc tầm chiến lượt vĩ mô của nhà nước, ở tầm vi mô, người dân sẽ "liệu cơm gắp mắm"... Hiện tại, tổng dư nợ nước ngoài của Việt Nam đã lên đến hơn một triệu tỉ đồng (cụ thể là 1.052.416 tỉ đồng), chia đều bình quân cho dân số, mỗi người dân là... một con nợ, gia đình càng đông con, gánh nợ càng chồng chất.

Biết rằng, con cái là "lộc trời ban", nhưng người dân cũng thấm thía cái câu "cha mẹ sinh con, trời sinh tánh", chứ ai cũng biết trước những đứa con của mình đều "trung với nước, hiếu với dân" thì họ sẽ đẻ và đẻ thật nhiều.


MP


Xem thêm:
- Nghịch lý con số thất nghiệp
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Cần xử lý những người ‘ngồi trên mây, làm chính sách’


Kẻ ngẩn ngơ, người rạo rực

>> Tử vong sơ sinh: Những con số giật mình
>> UBND tỉnh Thanh Hóa đặt cặp ngà voi ở trụ sở để... trang trí!
>> 40.000 quan sát viên giám sát bầu cử ở Campuchia
>> Thu thuế đường bộ xe máy: Xã, phường… lúng túng
>> Xăng dầu thế giới giảm sâu, trong nước còn lâu mới giảm


Kim Tiến và nam phóng viên nước ngoài.

Anh Chí và nữ phóng viên nước ngoài.

Nguồn:
Ảnh từ Internet

P/s: Trên facebook của mình, Anh Chí "tự sướng"... em phóng viên nước ngoài thấy mình đẹp trai quá nên cứ xoắn đến xin chụp ảnh, hê hê

Xem thêm:
- Luận điệu xuyên tạc
- Người Việt và người Nhật
- Trương Duy Nhất và Lý Nhã Kỳ

Facebook mới hỏi mày đang nghĩ gì?

>> Cần một chữ tâm
>> Xu hướng chọn khóa học ngắn
>> Điểm khối D1 của ĐH Sư phạm Đà Nẵng thấp kỷ lục
>> Vụ trẻ em chết do tiêm vắc-xin, sao lại điều tra hình sự?
>> Thực hành thơ của nhóm Mở Miệng từ góc nhìn văn hóa


Năm 1961, Tổng thống John F. Kennedy tuyên bố: “Tôi tin rằng nước Mỹ sẽ đưa được người lên Mặt trăng và quay trở về trái đất trước khi thập kỷ này kết thúc”. Và họ đã gặp chị Hằng vào 1969.

Năm 1991, mình ước mơ làm Thủ tướng trước 40 tuổi.
Năm 2001, mình ước mơ làm chủ tịch tỉnh trước 45 tuổi.
Năm 2011, mình ước mơ làm chủ hộ trước 50 tuổi.
Chưa bao giờ mình thành công.

Facebook mới hỏi mày đang nghĩ gì? Định nói với nó là đang nghĩ về việc xây dựng tầm nhìn chiến lược của người Mỹ.

Chúc bà con cuối tuần vui vẻ!

Nguồn: Facebook Phan Văn Tú

Xem thêm:
- Năm nay là năm 2013
- Nói rứa thôi chứ phức tộp lắm mi ơi...
- Còn bao lâu nữa mình lên được chủ nghĩa xã hội?
- 7 năm nửa, VN thành nước công nghiệp hóa, bạn có tin nổi không?

Saturday, July 27, 2013

Đuổi việc 30% công chức ’cắp ô’ để giữ hơn 20.000 tỷ/năm?

>> Đà Nẵng hoãn... khởi kiện 'nhân tài'
>> Khi nhân tài không trở về
>> Xin lỗi cha mẹ vì… con đã đỗ đại học???
>> Sự áp bức tinh vi
>> Đức: Biểu tình phản đối chương trình giám sát Internet


(Trái hay Phải) – 30% công chức có cũng được, không có cũng được, vậy tại sao chúng ta không cho họ về với vợ con luôn, để mỗi năm ngân sách tiết kiệm được thêm 20.160 tỷ đồng tiền lương.

Mấy ngày nay, câu chuyện công chức kém hiệu quả tiếp tục làm nóng dư luận khi Bộ Nội vụ công bố kết quả thi nâng ngạch chuyên viên chính lên chuyên viên cao cấp, với 30% công chức dự thi không đạt điểm để xét. Trong số này có nhiều người là lãnh đạo cấp Cục, Tổng cục. Ngay trong Bộ Nội vụ cũng có 9/22 công chức không đạt được số điểm yêu cầu.

Tuy mới, nhưng kết quả trên không khiến nhiều người bất ngờ, vì chất lượng công chức hiện nay ai cũng biết, chỉ là không mấy người dám thẳng thắn nói ra, chỉ khi Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thẳng thắn nói rằng: “Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào”.

Được lời như cởi tấm lòng, sau phát biểu của Phó thủ tướng, lần lượt các lãnh đạo, cơ quan, chuyên gia… lên tiếng thừa nhận thực tế đó.

Thậm chí, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa-Giáo dục-Thanh thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội Lê Như Tiến có lần còn trích dẫn kết quả điều tra trình độ công chức tại một số tỉnh phía Nam, theo đó, phát hiện hơn 200 cán bộ ở cơ sở thuê người học hộ, thi hộ. Rồi kết quả của một khảo sát chưa đầy đủ khác cho thấy, chỉ có khoảng 30% số cán bộ sau tuyển dụng làm được việc, 30% phải “cầm tay chỉ việc”, hơn 30% còn lại “cầm tay chỉ việc” vẫn không biết cách làm (phiên họp thứ 6, Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa XIII, ngày 26/3).

Hiện cả nước có khoảng 2,8 triệu cán bộ công chức, viên chức, kể cả lực lượng vũ trang, như vậy sẽ có khoảng 840.000 người chỉ ngồi chơi và hàng tháng hưởng lương (nếu tính cộng gộp cả các đối tượng được hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước, thì con số tổng là khoảng 7,5 triệu người).

Ai cũng biết là có số lượng người đó đang ăn bám xã hội, vậy phải làm sao để giải quyết tình trạng đó, vậy xử sao với 30% công chức này? Nhiều ý kiến cũng đã được đưa ra, nhưng xin không liệt kê ra đây vì chỉ làm mất thời gian của quý vị.

Trên cương vị là một người dân đóng thuế, người viết xin đề xuất thẳng, số 30% này nên đuổi việc. Không thể mãi đem tiền thuế của người dân nuôi “báo cô” hơn 840.000 người này. Nếu tính bình quân mỗi người nhận lương 2 triệu đồng/tháng, mỗi tháng ngân sách nhà nước mất hơn 1.680 tỷ đồng, mỗi năm mất hơn 20.160 tỷ đồng.

Đấy quả là con số không nhỏ, đặt trong bối cảnh kinh tế khó khăn, chật vật thu ngân sách khi các nguồn thu chính giảm mạnh, phải tăng thu từ các nguồn khác, các khoản thuế, phí mà lâu nay bị xem là thất thu, nhưng 6 tháng vừa qua cũng chỉ thu được hơn 356.520 tỷ đồng (đạt hơn 43% kế hoạch năm). Trong khi tình hình bội chi ngân sách tiếp tục được đặt ra, khi đã chi gần 60% kế hoạch năm.

Thậm chí, khi Quốc hội bàn về kế hoạch tăng lương hồi năm ngoái, Chính phủ không ít lần xin hoãn, giảm biên độ tăng lương, vì không cân đối được nguồn ngân sách.

Có người sẽ nói rằng, nếu đuổi họ, họ sẽ lấy gì nuôi thân rồi còn gia đình, nhưng nếu nghĩ thế sao không nghĩ tại sao hơn 86 triệu người Việt lại phải chật vật kiếm sống vừa nuôi mình, nuôi gia đình, còn phải đóng tiền nuôi số người chơi xơi nước và nhận tiền này?

Còn làm sao để chọn lọc và loại bỏ được hơn 84 vạn người đó, xin thưa là có thể áp dụng ngay cách thi nâng ngạch công chức mà vừa rồi Bộ Nội vụ đã làm: Tổ chức thi theo phương thức trực tuyến, 3 môn thi trên máy tính, 2 môn thi viết do Hội đồng chấm. Và quan trọng hơn, lãnh đạo Bộ Nội vụ còn nhấn mạnh, đây là kỳ thi được tổ chức khách quan, công bằng, nghiêm túc, phản ánh đúng chất lượng công chức dự thi từ trước tới nay.

Người viết cũng xin thưa với quý vị rằng, muốn chọn lọc và loại bỏ không khó, có nhiều cách, vấn đề là bộ máy có thực sự muốn loại bỏ một cách công tâm hay không?

Điển hình như Hà Nội kiểm tra thông tin chạy biên chế không dưới 100 triệu đồng/suất của Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy, kết quả là mọi thứ đều đúng, nhưng không ai dám khẳng định là không có.

Như chúng ta vẫn thường nói lâu nay, đặc biệt trong nhiều vấn đề khó: Vấn đề này cần cả hệ thống chính trị vào cuộc, quyết tâm của lãnh đạo, sự đồng lòng của nhân dân, tôi tin sẽ làm được!

Phạm Thanh

Xem thêm:
- Phải gọi thẳng tên tục là "ăn cắp"
- Nghịch lý con số thất nghiệp
- Đấu tranh với các quan chức bằng thủ pháp nghệ thuật


Kiếm tiền tại nhà với Microwoker.com

Microworker là chương trình làm việc tại nhà dành cho người dân trên toàn cầu. Ở đây bạn có thể tham gia làm những việc rất đơn giản (micro jobs) để nhận được số tiền… cũng nhỏ nhưng nhanh chóng.

Giới thiệu sàn làm việc tại nhà Microworkers.com

Microworkers.com là một sàn giao dịch việc làm mà ở đó người thuê (employer) sẽ đưa ra những công việc rất đơn giản, có thể làm trong thời gian ngắn với mức giá định sẵn.
Người làm thuê (employee) sẽ chọn lấy công việc mình thích và thực hiện để được trả công cho từng việc (job)
Có rất nhiều việc để bạn lựa chọn như:
  • Click like một ảnh trên Facebook
  • Click like một video trên Youtube
  • Đăng ký tài khoản tại một website
  • Điền bản khảo sát
  • v.v…
Các việc này thường có giá dưới $1, tuy nhiên nếu chăm chỉ bạn có thể kiếm được $5 hoặc hơn mỗi ngày.
Kết quả làm thử 2 ngày của mình

Hạn chế tại Việt Nam

Nếu bạn là người Việt Nam, số lượng công việc cho bạn sẽ rất ít và giá cũng thấp. Thông thường nếu bạn là người Mỹ hay Canada, Úc, mỗi click “like” của bạn sẽ có giá $0.5 (10.000 VND). Tuy nhiên người Việt Nam thì mỗi click chỉ vài trăm đồng thôi và cũng không ai thuê cả.
Bạn cũng đừng nghĩ đến việc khai gian vì Microworker sẽ gửi một lá thư đến nhà của bạn để xác thực.
Bạn sẽ may mắn hơn nếu có người thân đang định cư ở nước ngoài. Bạn có thể nhờ người thân đăng ký giúp một tài khoản và sử dụng nó để làm việc trên Microworker.
Khi đã có thể rút được tiền (tối thiểu $7), bạn có thể rút về tài khoản ngân hàng của người thân và nhờ họ chuyển về Việt Nam qua các ví điện tử như Payza, Moneybooker.
Chúc bạn có được thêm nguồn thu nhập USD từ làm việc tại nhà trong thời buổi kinh tế khó khăn này.